Những đóa hoa rum trắng của tình yêu
written by Unknown
at Thứ Năm, 16 tháng 5, 2013
Chị yêu loài hoa tươi dịu dàng và kiêu sa ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên khi còn là một cô bé. Và chị không bao giờ có thể ngờ rằng cứ mỗi dịp 8-3, chị đều nhận được một bó hoa mà mình mơ ước, cho dù cuộc đời thăng trầm thay đổi.
hoa tình yêu
“Hoa tình yêu thì hàng chị không bán em ạ. Hai em xem có chọn được hoa khác thay không? Hoa lys, hoa phong lan cũng đẹp này!”, chị vồn vã chào mời.
Cô gái nhìn chàng trai đi cùng lắc đầu ra hiệu. Chàng trai hiểu ý, khẽ nói: “Bạn em thích hoa rum cơ. Cả shop hoa của chị to thế này mà không bán hoa rum. Sao chị không nhập về mà bán. Nếu không có bọn em đành đi hàng khác vậy”. “Ừ, chị không thấy hoa đấy đẹp mà ít người hỏi mua nên không nhập thôi”, chị đáp.
Nhìn đôi trẻ lên xe phóng đi rồi, chị quay vào lẩm bẩm: “Con bé ấy giống mình”. Đúng là chị chỉ nói với khách hàng vậy thôi nhưng thực ra chị rất thích hoa rum trắng. Chị vẫn nhớ như in lần đầu nhìn thấy loài hoa này trong một cuốn tạp chí nước ngoài mà chú chị đi Tây mang về. Lúc ấy chị chưa biết tên là hoa gì, chỉ mê mẩn ngắm hình chiếc bình pha lê được cắm những bông hoa trắng muốt trên cuống xanh, trông thật dịu dàng và kiêu sa. Chị đã phải năn nỉ chú cho mình trang tạp chí có tấm hình bình hoa đó, cẩn thận cắt lấy khuôn hình. Chị lồng tấm hình đã cắt ra vào khung ảnh và để trên chiếc kệ ở đầu giường. Mỗi sáng thức dậy, chị lại ngồi ngắm bức hình một lúc rồi mới đi học.
Thời sinh viên, một lần tình cờ cùng mấy cô bạn đạp xe lên phố cổ, chị đang phóng xe bất chợt phanh gấp. Chị không tin vào mắt mình khi nhìn thấy những bông hoa ấy ở một cửa hàng bán đồ pha lê nước ngoài. Chúng cũng được cắm trang trọng trong một chiếc bình pha lê lóng lánh. Chị dựng sát xe ở vỉa hè, đứng ngắm nghía qua cửa kính. Chị định bụng sẽ vào hỏi chủ cửa hàng xem loài hoa này tên là gì, mua ở đâu nhưng rồi lại lưỡng lự. Cả buổi đi chơi với bạn, chị như người mất hồn. Chiều tối về đến nhà chị vẫn không thôi nghĩ đến những bông hoa tuyệt đẹp ấy. Chị lại thầm trách mình đã không vượt qua được sự ngại ngần để biết được gốc tích và tên gọi của nó. Hôm sau, chị quyết tâm phóng xe đến đó để hỏi nhưng bình hoa kia đã biến mất, thay vào đó là một chiếc đĩa pha lê thả hoa hồng. Chị lại ra về, tâm trạng trĩu nặng.
Nhưng đến lần đi mua hoa sinh nhật bạn, chị bất ngờ khi thấy mấy hàng hoa đều bán loại hoa này. “Hoa này gọi là hoa rum, mới bắt đầu được nhập về Việt Nam được hơn tháng thôi. Giá đắt đấy nhé”, cô bán hàng bảo chị. Dốc hết số tiền trong túi, chị mang về nhà hai bông hoa trắng muốt. Chị nói với đám bạn: “Nếu ai cầu hôn tao bằng một bó hoa rum thật lớn, chắc tao sẽ nhận lời luôn”. “Để bọn tao ra bảo ông xe ôm đầu đường hay đưa hoa cho một thằng điên nào đem tặng mày thì mày phải giữ lời đấy nhé”, bạn chị trêu. Mặc cho mấy cô bạn chọc ghẹo, chị chỉ mỉm cười.
Và cũng chính lời thổ lộ này của chị mà anh đã ngỏ lời với chị bằng 100 bông hoa rum vào ngày 8-3. Khi mới quen nhau, anh hay tặng chị hoa hồng. Phải đến khi tìm hiểu, anh mới biết được loài hoa chị yêu thích. Chị cũng đã có tình cảm với anh nhưng những bông hoa rum đã làm cho chị cảm động rơi nước mắt. Anh thủ thỉ: “Từ giờ, mỗi dịp 8-3, anh sẽ tặng em hoa rum để kỷ niệm tình yêu của chúng mình nhé”. Cứ thế, những năm yêu nhau suốt thời sinh viên và kể cả khi ra trường, không dịp 8-3 nào anh quên tặng chị hoa rum.
Thời sinh viên, một lần tình cờ cùng mấy cô bạn đạp xe lên phố cổ, chị đang phóng xe bất chợt phanh gấp. Chị không tin vào mắt mình khi nhìn thấy những bông hoa ấy ở một cửa hàng bán đồ pha lê nước ngoài. Chúng cũng được cắm trang trọng trong một chiếc bình pha lê lóng lánh. Chị dựng sát xe ở vỉa hè, đứng ngắm nghía qua cửa kính. Chị định bụng sẽ vào hỏi chủ cửa hàng xem loài hoa này tên là gì, mua ở đâu nhưng rồi lại lưỡng lự. Cả buổi đi chơi với bạn, chị như người mất hồn. Chiều tối về đến nhà chị vẫn không thôi nghĩ đến những bông hoa tuyệt đẹp ấy. Chị lại thầm trách mình đã không vượt qua được sự ngại ngần để biết được gốc tích và tên gọi của nó. Hôm sau, chị quyết tâm phóng xe đến đó để hỏi nhưng bình hoa kia đã biến mất, thay vào đó là một chiếc đĩa pha lê thả hoa hồng. Chị lại ra về, tâm trạng trĩu nặng.
Nhưng đến lần đi mua hoa sinh nhật bạn, chị bất ngờ khi thấy mấy hàng hoa đều bán loại hoa này. “Hoa này gọi là hoa rum, mới bắt đầu được nhập về Việt Nam được hơn tháng thôi. Giá đắt đấy nhé”, cô bán hàng bảo chị. Dốc hết số tiền trong túi, chị mang về nhà hai bông hoa trắng muốt. Chị nói với đám bạn: “Nếu ai cầu hôn tao bằng một bó hoa rum thật lớn, chắc tao sẽ nhận lời luôn”. “Để bọn tao ra bảo ông xe ôm đầu đường hay đưa hoa cho một thằng điên nào đem tặng mày thì mày phải giữ lời đấy nhé”, bạn chị trêu. Mặc cho mấy cô bạn chọc ghẹo, chị chỉ mỉm cười.
Và cũng chính lời thổ lộ này của chị mà anh đã ngỏ lời với chị bằng 100 bông hoa rum vào ngày 8-3. Khi mới quen nhau, anh hay tặng chị hoa hồng. Phải đến khi tìm hiểu, anh mới biết được loài hoa chị yêu thích. Chị cũng đã có tình cảm với anh nhưng những bông hoa rum đã làm cho chị cảm động rơi nước mắt. Anh thủ thỉ: “Từ giờ, mỗi dịp 8-3, anh sẽ tặng em hoa rum để kỷ niệm tình yêu của chúng mình nhé”. Cứ thế, những năm yêu nhau suốt thời sinh viên và kể cả khi ra trường, không dịp 8-3 nào anh quên tặng chị hoa rum.